(NHỚ NGÀY 20-11)
Tiếng ve đã lặng trong vòm lá
Chùm phượng hồng ra những trái xanh non,
Nắng dịu hiền ngày tựu trường lại tới
Đàn em thơ dảo bước tới trường .
Cây bàng xanh lấp ló trái vàng
Thầy trò gặp lại. bạn bè ríu rít.
Sa đéc đó bao nhiêu tha thiết
Từ nơi đây ta lớn lên người.
Hàng tràm lên xanh đỡ nắng lưng trời
Tỏa bóng xuống che cho đàn em nhỏ.
Hương hoa sữa thơm lừng lan theo gió
Sa đéc ơi yêu biết mấy cho vừa.
Ngày trở lại ba mươi mấy năm rồi
Tóc em điểm sương , tóc cô bạc trắng.
Em chào cô - tiếng cô thân thương quá
Hàng chục năm rồi mới hiểu hết từ '' cô''
Cô là bà tiên trong cổ tích
Tuổi thơ em mơ ước mong chờ.
Em bay lên từ tay cô âu yếm
Vào tương lai vươn tới ước mơ.
Em lại ''trồng người ''như cô thuở trước
Mắt em thơ lóng lánh rạng ngời.
''Cô ''- em gọi , tiếng lòng bao tha thiết
Của cậu học trò bé nhỏ : CÔ ƠI !